...♥.♥.♥... Hoàng Sa - Trường Sa - Việt Nam ...♥.♥.♥... (Paracel + Spratly) Islands belong to Viet Nam ...♥.♥.♥...

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2012

Tang lễ mẹ Paulus Lê Văn Sơn


Chúng tôi đi từ 11 giờ tối. Đến 2 giờ 30 sáng ngày chủ nhật chúng tôi chỉ cách nhà Sơn chừng 5 cây số. Nhưng không thể đi được vì đường tắc, tôi đi bộ lên phía trên xem tắc đến đâu, đi hơn một cây số thì thấy mấy ông xe tải đứng chờ nói với nhau. Chả biết tắc đoạn nào, chạy lên thấy dàu hun hút.

Nghe câu đó tôi quay về xe. Lạ thật đi trơn tru từng ấy quãng đường từ Hà Nội vào đây, còn cách có mấy cây số thôi mà ngồi chờ 2 tiếng đồng hồ.

4 giờ 30 sáng chúng tôi có mặt tại nhà Sơn.
Mẹ Sơn nằm trong quan tài giữa nhà, ngôi nhà trống hoác chơ vơ chiếc quan tài và cái chiếu có 3 người đàn ông đang ngủ say. Chắc cậu của Sơn, tôi vất balo len vào giữa nằm dãn lưng mấy phút thì mọi người dậy, lục tục kê bàn ghế để 5 giờ Linh Mục đến nhà làm lễ an táng.

Không có kèn, trông. Đám ma giản dị nhất mà tôi nhìn thấy từ trước đến nay. Những vòng hoa bằng giấy, một chiếc đài mở đĩa nhạc đám tiếng mất tiếng còn. Chỉ khoảng hơn 30 người bà con hàng xóm đến dự, lát sau một xe ô tô nữa từ Hà Nội vào, hai người bạn Sơn ở Vinh ra. Số khách xa về vỏn vẹn 12 người, nhưng chiếm một phần 3 số người đưa bà Maria Đỗ Thị Tân đến nơi an nghỉ cuối cùng.

Khi Linh Mục làm thánh lễ an táng xong, cử hành bí tích vượt qua. Đến lượt một vị chủ tang là cán bộ thôn lên đọc lời ai điếu.

- Lời ai điếu lắp đi lặp lại cám ơn sự có mặt của chính quyền...cám ơn Đảng và chính quyền đã tạo điều kiện để bà Tần chữa bệnh, nhưng vì căn bệnh hiểm nghèo....

Đám bạn Sơn ở Hà Nội không được nhắc đến một câu, đến Sơn cũng chả được nhắc.

Mấy ông cậu Sơn ở quê vì neo người ríu rít chạy việc, chả để ý gì đến lời ai điếu của cán bộ thôn. Chỉ có mấy bà dì Sơn nghe thấy là khóc nấc lên đầy uất nghẹn

- Sơn ơi...mẹ con chết rồi...sao con không về nhìn mẹ lần cuối...ai giữ cháu tôi hãy để cháu tôi về với mẹ cháu lần cuối đi, trời ơi, hỡi trời ơi...

Đám tang nhanh chóng, quan tài được đưa ra đồng, một lát đã xong.

Lúc quan tài đi qua nhà hàng xóm, có người ngó ra cửa xem, rồi lại quay vào. Có người đi xe máy bấm còi liên tục để vượt lên. Có những người lầm lì che kín mặt bằng khẩu trang, nón cối đi theo sát chúng tôi.

Chúng tôi qua nhìn ngôi nhà Sơn lần chót khi về, một ngôi nhà cũ kỹ, mục nát và trống trải. Thứ đẹp nhất là bức ảnh của Lê Văn Sơn treo gần cửa ra vào.

Nắng đầu hè xứ Thanh ngột ngạt đến rợn người. Chưa thấy một đám tang nào đìu hiu, lạnh lẽo đến vậy. Nghe câu chuyện của người ta kể về bà mẹ Sơn đi mua đồng nát, mua được hai bao. Bê một bao ra cửa rồi quay vào bê nốt bao kia. Quay ra không thấy bao trước, bà gửi bao sau đạp xe khắp Hà Nội để tìm ai. Vừa đạp bà vừa khóc....

đứng canh đám tang




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

.♥.♥.♥... HS-TS-VN ...♥.♥.♥.
(Paracel + Spratly) Islands belong to Viet Nam
.♥.♥.♥... NĂM NAY TỚI HOÀNG SA ...♥.♥.♥.

...♥.♥.♥... (Paracel + Spratly) Islands belong to Viet Nam ...♥.♥.♥...